Thành Chu Chi Mộc ☆ Hệ Thống Của Ta Hắc Hóa – Xuân Trà Nương

Thành chu chi mộc  ☆  Hệ thống của ta hắc hóa

成舟之木☆我的系统黑化了 

 

2241603

 ๖ۣۜTác giả: Xuân Trà Nương

๖ۣۜThể loại: Vườn trường, trọng sinh, điềm văn, HE

๖ۣۜĐộ dài: 73 chương

๖ۣۜRaw + QT: Kho tàng đam mĩ 

๖ۣۜEdit: Tùy Nhã

Trình Phong (Aka Hoa Thiên Cốt)

๖ۣۜBeta: Tùy Nhã

 

…*•♥•*…

Ƹ̴Ӂ̴Ʒ    Mục Lục   Ƹ̴Ӂ̴Ʒ

Chương 1 _ Chương 2 _ Chương 3

Chương 4 _ Chương 5 _ Chương 6_ Chương 7

Chương 8 _ Chương 9 _ Chương 10

Chương 11 _ Chương 12_ Chương 13_ Chương 14

Chương 15 _ Chương 16_ Chương 17

Chương 18 _  Chương 19

Chương 20 _ Chương 21 _ Chương 22

Chương 23_ Chương 24 _ Chương 25 _ Chương 26

Chương 28 _ Chương 29

Chương 30 _ Chương 31 _ Chương 32

Chương 33 _ Chương 34 _ Chương 35 _ Chương 36

Chương 37 _ Chương 38 _ Chương 39

Chương 40 _ Chương 41 _ Chương 42 _ Chương 43

Chương 44  _ Chương 45 _ Chương 46

Chương 47 _ Chương 48

Chương 49 _ Chương 50 _ Chương 51

Chương 52 _ Chương 53 _ Chương 54 _ Chương 55

Chương 56 _ Chương 57 _ Chương 58

Chương 59 _ Chương 60

Chương 61 _ Chương 62 _ Chương 63

Chương 64 _ Chương 65  _ Chương 66 _ Chương 67

Chương 68 _ Chương 69_ Chương 70

Chương 71 _ Chương 72

Chương 73

Hoàn

…*•♥•*…  

Advertisements

Chương 2

Edit: Tùy Nhã

 

Tưởng Hựu vừa ngẩn người vừa nghe giảng, lão sư nước miếng văng tung téo, cứ lặp đi lặp lại một kiểu, khó khăn lắm mới chờ được phần trả đề cuối tiết.

 

“Đông Lạc Nhạn.”

 

Tưởng Hựu kinh ngạc, quay đầu nhìn cô, sau đó hắn thu hồi tầm mắt nhìn về phía bên ngoài cửa sổ, lầu trên lầu dưới, ô dù mênh mông như biển người, lít nha lít nhít, xuyên qua thính phòng, lao ùn ùn về phía căn tin.

 

Đám học sinh trong đũng quần như có con gián đang chui mà ngồi không yên.

 

Đối mặt với ánh mắt hừng hực, Trác lão sư không chút hoang mang một bên đẩy gọng kính, một bên khoát tay, “Đi ăn cơm đi.”

 

Vừa dứt lời, tiếng chuông tan học cũng rất hợp với tình hình mà vang lên, đám học sinh chen chúc kéo ra. Trong phòng học chỉ còn lại Tưởng Hựu phản ứng không kịp và Đông Lạc Nhạn không cách nào chạy được.

 

Cô ngồi không nhúc nhích, Tưởng Hựu đứng lên, “Cùng ăn cơm không?”

 

Cô lắc đầu một cái, “Tớ làm bài đã.”

 

Tưởng Hựu lúng ta lúng túng gật đầu đi ra khỏi phòng học, một vị học tỷ tiến lên tiếp lời, Tưởng Hựu không nhớ ra cô là ai, ậm ờ hàn huyên một lát, đến khi quay đầu lại vừa đúng nhìn thấy Đông Lạc Nhạn đang đi xuống cầu thang.

 

Tưởng Hựu vội vàng quay lưng lại, vặn một vòi nước bên cạnh giả bộ rửa tay, chờ cô đi đến.

 

—— cậu muốn công lược cô ta?

 

… Không.

 

—— chi nhánh nhiệm vụ 【mối tình đầu Đông Lạc Nhạn】Độ khó của nhiệm vụ: Một sao.

 

Tưởng Hựu lấy tay vớt nước rửa mặt, sau đó đóng chặt van.

 

Hệ thống âm thanh còn lặp đi lặp lại.

 

—— có tiến hành nhiệm vụ hay không?

 

Không.

 

—— chi nhánh nhiệm vụ hoàn thành thuận lợi, ngài sẽ thu được nhiều điểm số hơn, giải trừ qua cửa bàn tay vàng.

 

Tôi nói không!

 

—— chi nhánh nhiệm vụ bị hủy bỏ.

 

Đông Lạc Nhạn cúi đầu không nói, Tưởng Hựu bước chậm hết sức, để cô có thể đuổi kịp.

 

“Thức ăn không nhiều lắm, cậu đi đi.”

 

Tưởng Hựu lắc đầu một cái, “Cùng lắm là ăn cơm nắm. Cơm nắm hương vị không tệ, cậu có thể thử xem.”

 

“Tớ thích ăn mì hơn.”

 

“Sau này ăn ít mì đi.”

 

“Vì sao?”

 

“Vì bản thân…” Tưởng Hựu ngừng một lát, “Không có gì.”

 

Giờ tự học buổi tối.

 

Tưởng Hựu đang phản đối hệ thống.

 

—— cuộc sống gia đình, học tập và sinh hoạt cùng đời sống tình cảm đều do cậu làm chủ.

 

Cho nên tôi lại phải thi vào Cao đẳng lần nữa?

 

—— đúng thế.

 

Tôi muốn trở lại năm 2017!

 

—— nhiệm vụ thất bại mới có thể trở về.

 

Thế nào mới được coi là nhiệm vụ thất bại?

 

—— hết thời hạn quy định bên trong mà vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.

 

Quy định bao nhiêu năm?

 

—— ba năm.

 

Ba năm?!

 

—— nếu như ngài hoàn thành nhiệm vụ trong kì hạn thì có thể sớm trở lại. Có cần giải thích cho ngài biết yêu cầu cụ thể về việc công lược Thẩm Thâm?

 

Có.

 

—— ngủ với hắn.

 

… Thẩm Thâm vẫn chưa thành niên!

 

—— Thẩm Thâm, sinh ngày mùng 5 tháng 1 năm 1991, ba tháng sau đã đủ tuổi thành niên.

 

Tâm viên ý mãn, Tưởng Hựu đỏ bừng mặt vượt qua giờ tự học buổi tối rồi trở lại phòng ngủ, rửa mặt xong thì nằm một góc trên giường, thở dài.

 

Nếu như là mộng, dù không bao giờ tỉnh lại cũng thật tốt.

 

Bạn cùng cùng phòng của hắn – Tiểu Thi kéo ống quần đi tới, thần thần bí bí, “Xế chiều hôm nay ở nhà tắm lớn tớ thấy được một chuyện vô cùng hay.”

 

Chuyện Tiểu Thi quan tâm ở cấp ba chỉ có hai việc, một là điểm số ban khoa học tự nhiên, hai là quần trong của nữ sinh.

 

Tưởng Hựu hoàn toàn không hiếu kỳ, nghiêng người áp mặt với vách tường, Tiểu Thi đưa tay ngăn hắn, “Bình tĩnh như thế, ngày hôm nay chuồn quá điểu* à?”

(Chửi tục ấy mà, mình lần đầu edit thể loại này nên cũng không biết nên edit ra sao, ai biết thỉnh giúp đỡ.)

 

Tưởng Hựu bất đắc dĩ, “Nói đi.”

 

Thân thể mình hiện tại mặc dù đang ở tuổi 16, thế nhưng linh hồn bên trong vẫn của tuổi 25, Tiểu Thi đồng chí này về điểm sinh lý kiến thức cất giữ còn chưa đủ để mình nhét kẽ răng.

 

“Trong phòng tắm lớn tớ nhìn thấy, hai vị học trưởng hôn nhau…”

 

Lời vừa nói ra, Tưởng Hựu dường như hoài nghi nơi mình đạt tới như là… Không phải mà là một thế giới song song, Tiểu Thi cũng bắt đầu tán gẫu chuyện cơ hủ!

 

Tưởng Hựu khoanh tay, “Thế nào?”

 

“Phương Nhẫn Đông, các cậu biết không?”

 

Tưởng Hựu ngẩn ra, Tiểu Trình Tiểu Trần đầu óc mơ hồ, “Phương Nhẫn Đông nào?”

 

“Học trưởng Phương Nhẫn Đông đấy, hắn được rất nhiều nữ sinh yêu thích. Không nghờ lại là đồng tính luyến ái, thật buồn nôn.”

 

Tưởng Hựu mím môi không nói, liên quan tới Phương Nhẫn Đông những hồi hồi ức không hề phòng bị ập đến trái tim Tưởng Hựu.

 

—— ngài không cần hổ thẹn.

 

Đó là tôi nợ hắn.

 

 

“Tưởng Hựu, hôm nay có tới nhà tắm lớn không?”

 

—— nhắc nhở: Xin chớ kích động nội dung [công lược Phương Nhẫn Đông.]

 

Tưởng Hựu chợt nhớ tới chuyện Tiểu Thi nói hôm qua, còn đang do dự thì Đạo Quang bổ sung, “Thẩm Thâm cũng đi.”

 

Tưởng Hựu như ma xui quỷ khiến mà gật đầu, “Được.”

 

Trong phòng tắm lớn đầy hơi nước, Tưởng Hựu tháo kính bỏ vào thùng đựng nước. Nhà tắm riêng gian nào cũng đầy người, tầm mắt mờ mịt hơn khiến đầu óc một mảng đầy rẫy sinh cơ.

 

Nam sinh tắm rửa rất nhanh, học trưởng đi ra khỏi gian phòng, nhấc theo thùng đựng nước tha tới nhà tắm. Khi Tưởng Hựu vừa mới vén mành lên thì nghe từ phía sau vang tới tiếng huýt sáo, thanh âm của Thẩm Thâm truyền đến, “Tôi đến rồi.”

 

Đạo Quang cười to vài tiếng, giọng nói quái lạ, “Làm sao lại không cảm giác được cậu chứ.”

 

Tưởng Hựu im lặng cười, lấy cả sữa tắm với dầu gội xoa đều lên người, sau đó cầm lấy một cái hoạt thẻ đi đến cắm vào trong rãnh.

 

Chiếc vòi hoa sen trên đỉnh đầu một giọt nước cũng không chảy ra, im re như cột đèn đường.

 

“Đạo Quang, trong thẻ của cậu có tiền hay không?”

 

“Có, cậu hết rồi à?”

 

“Ừ, cậu cho tôi mượn dùng đi.”

 

“Gọi một tiếng “ba” tôi cho mượn.”

 

“Khỉ gió, mau đưa đây!”

 

Đạo Quang đưa thẻ qua khe hở của cái mành, Tưởng Hựu vươn tay nhanh chóng đoạt lấy, “Tiền của cậu có đủ không đấy?”

 

“Đủ, kì nghỉ mười ngày trước mới vừa nạp.”

 

Xuyên thẻ vào rãnh, nước ấm chảy xuống ào ào. Tưởng Hựu thở phào một cái, xoa xoa người.

 

Lách tách.

 

Nước ngừng.

 

Tưởng Hựu nhắm chặt hai mắt, đổi đầu cái thẻ, vẫn không có động tĩnh.

 

Tưởng Hựu dùng cánh tay dính đầy bọt lau mặt, “Đạo Quang…”

 

“Ở đây.”

 

“Trong thẻ không có tiền, cậu không biết à?”

 

“Không thể nào, tớ mới vừa sung mà.”

 

Tưởng Hựu chỉ nghe được động tác tất tất tối tối cởi quần áo, Đạo Quang vỗ vỗ vai hắn, “Đưa thẻ cho tớ”

 

Tưởng Hựu thở dài, đưa thẻ tới, “Không có nước, mẹ nó còn cởi cái gì nữa.”

 

“Không thể nào.” Đạo Quang cầm lấy cái thẻ, thử một cái, lại một cái…

 

Có bọt xà phòng chảy vào mắt, Tưởng Hựu luống cuống, “Cậu đến chỗ Thẩm Thâm mượn thẻ đi, tớ sắp mù rồi.”

 

“Cậu chờ một chút.” Đạo Quang trước tiên muốn mặc quần áo vào, bị Tưởng Hựu ngăn lại, “Có ba người chúng ta thôi, con mẹ nó cậu đi nhanh đi. Thẩm Thâm cậu có nghe không?”

 

Đối diện tiếng nước rất lớn, “Ừ. Tôi đang tắm.”

 

“Tớ không mặc quần áo thì làm sao đi?”

 

“Thẩm Thâm không nhìn cậu, cậu sợ cái gì?”

 

Đạo Quang trầm mặc, đấu tranh tư tưởng một trận sau đó hắn mới mang dép lộp cộp đi ra ngoài. Trong giây lát, tiếng thân người ngã trên mặt đất vang lên tệ hại.

 

Đầu bên kia tiếng nước của Thẩm Thâm đã ngừng chảy, Tưởng Hựu vừa muốn nói thì nghe tiếng Đạo Quang cố nén đau cắn răng oán, “Bà nó… Tớ con mẹ nó không đứng lên nổi…”

 

Trong phòng tắm một hồi trầm mặc.

 

Tưởng Hựu khi nhớ lại thời điểm cực kì bi thảm này, hắn chỉ là ngồi trong bóng tối, lặng lẽ đốt điếu thuốc, nuốt mây nhả khói bên trong, chậm rãi mà nói, “Tôi rất muốn nói với tất cả các vị học sinh quẹt thẻ khi tắm rửa, kịp thời sung tiền, đúng, chính là kịp thời sung tiền đi…”

 

“Hai người các cậu nhắm mắt lại.”

 

Thanh âm Thẩm Thâm đeo dép đi tới vang lên, Tưởng Hựu nhanh chóng quay người đưa tay cầm thẻ, không ngờ đưa tay chợt sờ tới ngực Thẩm Thâm.

 

Tưởng Hựu yên lặng rút tay về, Thẩm Thâm trầm mặc chốc lát, “Tôi giúp cậu cắm thẻ.”

 

Nước ào ào ào chảy xuống, Thẩm Thâm kéo Đạo Quang ngã chổng vó đang nằm trên đất lên, “Tự xem có chỗ nào bị đau không?”

 

Đạo Quang thử hoạt động một chút, lúng túng lắc đầu, “Không thấy chỗ nào đặc biệt đau…”

 

“Thế thì nhanh lăn vào mặc quần áo!”

 

Đây là lần đầu tiên Tưởng Hựu và Thẩm Thâm tương đối trực diện, tuy rằng thời cơ không đúng, hoàn cảnh cũng không đúng, người cũng thừa ra một người.

 

Bị Thẩm Thâm nhìn Đạo Quang bị đả kích không nhẹ, toàn bộ giờ tự học buổi tối đều mệt mỏi ủ rũ, như « Con mèo mập ưu buồn » của Trịnh Trấn Lạc. Tiếng chuông vừa vang hắn đã như khói lao ra khỏi phòng học.

 

Đoạn đường trở về phòng ngủ đương nhiên trở thành thời khắc của Tưởng Hựu và Thẩm Thâm.

 

Tưởng Hựu liếm liếm đôi môi khô khốc, “Buổi chiều ở nhà tắm, cảm ơn cậu.”

 

Thẩm Thâm nhìn xuống Tưởng Hựu, khẽ mỉm cười, muốn nói lại thôi, “Thực ra…”

 

Tưởng Hựu mặt đầy nghi hoặc, “Cái gì?”

 

—— thông báo: Nhiệm vụ chủ tuyến 【 công lược Thẩm Thâm 】 đạt được tính đột phá.

 

A?

 

Tưởng Hựu không hiểu ra sao, Thẩm Thâm trước mặt hơi cúi người, nhẹ giọng, “Buổi chiều, cậu sờ nhầm ngực tôi, tôi thiếu chút nữa hóa đá.” ???

 

Nói xong, hắn nhẹ nhàng xoay người đi vào cửa phòng ngủ.

 

Tưởng Hựu như bị sét đánh, đứng im tại chỗ, từ cái cổ đến tai đều tràn ngập nhiệt độ xấu hổ.

 

—— ngài cần thêm dầu không?

Chương 5

Dịch: Tùy Nhã
Beta: Được chỉnh sửa và biên bởi rất nhiều tiền bối ❤

 

Lúc này Tiêu Tố Hàn mới đột nhiên ý thức được y là một quan phu*, thấy y nặng lòng với một cái kiếm tuế không mấy giá trị như vậy, hẳn là đối với người vợ trước cũng ân ái quá mức. Nhưng nhìn khuôn mặt lạnh như băng trước mắt lại nồng nàn, đằm thắm cùng người khác, quả thật Tiêu Tố Hàn không thể tưởng tượng được.
Quan phu*: người không vợ.

 

Hai người mỗi người một nỗi lòng ngồi lặng bên đống lửa hồi lâu, Biên Húc bỗng nói: “Ngày mai là ngày kì hạn thứ mười, chúng ta nghỉ ngơi sớm chút, sáng sớm hôm sau sẽ lên đường rời khỏi nơi này.”

 

“Ngày kì hạn thứ mười…” Tiêu Tố Hàn lẩm bẩm hỏi một câu, chợt nhớ khi trước có nói lừa y chuyện nói với thủ hạ mười ngày sau gặp lại. Thật ra thì làm nào có kì hạn mười ngày gì, hắn dọc đường đi đều để lại kí hiệu của Lạc Mai sơn trang, những thì vệ kia nhất định là một đường theo tới, chẳng qua là kí hiệu đến Nam Dương thì đứt đoạn, hai ngày nay không biết đám thị vệ tri kỉ kia đã gấp thành bộ dạng nào rồi.

 

Nghĩ tới đây, hắn vội vàng đánh hai tiếng haha, “Ừ… Đúng vậy, chờ ngày mai bò ra khỏi sơn cốc này rồi là có thể hội họp cùng bọn họ.”

 

Dường như Biên Húc không để ý đến lời nói mất tự nhiên của hắn, chỉ gật đầu một cái nói: “Như vậy, ngày mai chúng ta có thể mỗi người một ngả.”

 

Tiêu Tố Hàn vừa muốn đi theo vừa gật đầu, chợt nhớ tới gì đó: “Sau khi ta đi, ngươi định đi đâu? Còn tìm hắc y nhân kia nữa, ngươi tuy giỏi nhưng cũng chưa phải đối thủ của hắn.”

 

Biên Húc nhẹ nhàng cười lạnh một tiếng, “Ta bây giờ đánh không lại hắn, chẳng lẽ vĩnh viễn cũng không đánh lại sao?” Hắn lại nhẹ nhàng vuốt ve bội kiếm bên hông, ánh mắt cũng trở lạnh, “Lại nói, nếu hắn là thủ phạm của chuyện năm đó, ta nhất định bằng mọi cách phải lấy mạng hắn.”

 

Tiêu Tố Hàn rất là xem thường tính tự phụ của Biên Húc, “Ta thấy đao pháp của hắn thật không đơn giản.”

 

Biên Húc bỗng nhiên quay đầu nhìn hắn, thần sắc có chút ngưng trọng, “Ngươi cũng cảm thấy đao pháp của hắn không đơn giản sao?” Y hỏi xong câu này, lại thấp giọng nói, “Nhưng hắn chưa học được toàn bộ đao pháp, chẳng qua chỉ là mấy tờ khiếm khuyết mà thôi.”

 

Tiêu Tố Hàn thấy kì quái, hỏi: “Ngay cả thân phận thật của hắn người còn không biết, làm sao biết hắn học trong sách nào?”

 

Biên Húc thở dài: “Chuyện này nói ra rất dài dòng.”

 

“Mùa xuân năm nay, một người bằng hữu của ta có truyền tới tin tức.” Biên Húc nói đến hai chữ “bằng hữu”kia, khẽ nhíu mày một cái, sau đó mới nói, “Y hẹn ta gặp một người tên Tát Cáp tại một tiểu trấn ở Tái Bắc*, nói có chuyện quan trọng cần nói với ta.”

Tái Bắc: Chỗ canh phòng ở nơi ngoài ven nước gọi là tái. Bên Tàu từ ngoài tràng thành trở ra gọi là tái thượng 塞上.

 

“Khi ta đến nơi hẹn, thấy y bị thương rất nặng, tưởng chừng sắp chết. Ta thấy kì lạ, bởi vì người này cũng được coi là đao khách nổi danh, ta không nghĩ nổi người nào có thể khiến y bị thương nghiêm trọng đến vậy. Y cũng không nói mình bị thương, chỉ nói, y tìm được người tương tự kiếm pháp của ta, chẳng qua vũ khí người đó sử dụng không phải là kiếm mà là đao.”

 

“Y nói trấn này có một hộ vong tộc* bị người ta giết hại, vết thương trên cơ thể họ trông rất giống vết thương do Thiên Nguyệt kiếm của ta tạo ra. Y đoán hung thủ chính là người ta một mực ta đang tìm, vì vậy mới đi tìm tung tích hung thủ, y kêu người nọ là “Thần Bí Khách” đồng thời vận dụng mọi mối quan hệ với người khác để tìm hiểu nhưng chỉ tra được một vài thông tin khái quát. Vốn dĩ, Thần Bí Khách năm đó chỉ là một Tái Ngoại đao thông thường, sau đó không biết lấy từ nơi nào mấy tờ đao phổ không trọn vẹn, một đêm đao pháp bỗng tăng mạnh, sau đó thành cao thủ nhất nhì Tái Ngoại.”
Vong tộc*: gia tộc có danh tiếng trong xã hội cổ xưa.

 

Tiêu Tố Hàn nhất mực lắng nghe, bởi vì đối với phong thổ nhân tình ở Tái Ngoại hắn cũng chỉ lơ mơ biết, liền mở miệng hỏi: “Mấy tờ tàn trang lợi hại như vậy sao, rốt cuộc là đao phổ gì?”

 

“Đó là đao pháp đã thất truyền mười mấy năm trên giang hồ, tên là Trục Ảnh Đao. Nghe nói tiền triều năm cuối, một tổ chức sát thủ lừng lẫy tiếng tăm trên giang hồ là Phong Lang. Phong Lang đứng sau chính là Nhâm thống lĩnh, võ công vốn xuất thần nhập hóa, đời này là đệ nhất cao thủ, y thành danh cũng bởi Trục Ảnh Đao.”

 

Tiêu Tố Hàn đã giao thủ qua với hắc y nhân kia, trong lòng không khỏi có mấy phần kính sợ với Thần bí đao, suy nghĩ một lúc mới nói: “Thần Bí Khách này nếu đã có cơ duyên tập được thần công, vì sao lại phải lạm sát nhiều người vô tội tới vậy?”

 

“Người luyện võ đều muốn trăm thước tiến thêm một bước huống chi hắn bắt được mấy tờ tàn đao đã lợi hại như vậy, nếu như tìm được toàn bộ đao phổ há chẳng phải là đệ nhất thiên hạ à?” Biên Húc nói tới đây bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, “Cái này các môn phái trên giang hồ, từ người thành danh đã lâu đến thiếu niên vừa mới rời nhà, ai lại không muốn làm đệ nhất thiên hạ?”

 

“Cho nên hắn giết nhiều người như vậy chính vì muốn tìm được bản đầy đủ của Trục Ảnh Đao?”

 

“Phải, hắn những năm này nhất mực tìm vị Phong Lang kia, tung tích còn lại của vị thống lĩnh, có liên quan sâu xa đến tổ tiên vong tộc này, đó là chút tin tức cuối cùng. Hóa ra vị thống lĩnh kia mang Trục ảnh đao và Phong Lang vơ vét đến đếm không hết võ học điển tịch rồi mang giấu ở đại mạc sâu nhất của sào huyệt Phong Lang, y đem bản đồ ghi chú vị trí sào huyệt cùng ngân bài mở cửa cơ quan giấu ở Thiên Cơ môn và Thái Hư đạo cung. Thiên Cơ môn và Thái Hư đạo cung khi đó là thái sơn bắc đẩu trong giới võ lâm, nhưng những năm đó đệ tử trong Thiên Cơ Môn suy bại, đã sớm giang hà nhật lạc không còn như xưa. Thái Hư đạo cung tồn tại trong tiền triều vậy là trong thời loạn cũng sụp đổ, bảo vật bên trong môn bị đệ tử hoặc cất giấu hoặc đem bán, ngân bài kia khi đó rơi vào tay Ngụy gia đao.”

 

Tiêu Tố Hàn nghe đến chỗ này, lại nhịn không được hỏi: “Nếu một nhà vong tộc kia đều bị Thần Bí Khách diệt khẩu, bằng hữu của ngươi làm sao thám thính được những chuyện này?”

 

“Vong tộc kia trong nhà may mắn có một tiểu thiếu gia tránh được kiếp nạn này, hắn thuê bạn ta bảo vệ, đương nhiên cũng nói toàn bộ chuyện đó cho y.”

 

Tiêu Tố Hàn gật đầu một cái: “Chắc hẳn bạn ngươi trong lúc truy tìm tung tích của Thần Bí Khách, sơ hở nên bị hắn đánh trọng thương.”

 

“Đúng là như vậy.” Biên Húc cũng gật đầu một cái, “Sau khi ta nhận được tin tức, biết người này không bao lâu nữa nhập quan, đi tìm Thiên Cơ môn và Ngụy gia đao, vội vàng chạy về, muốn báo động với thủ hạ hai môn phái này trước. Ai ngờ trên đường đụng ngay đoàn người Ngụy gia đao đang tham gia đại hội võ lâm, bọn họ căn bản không biết ngân bài trong tay lại là vật quan trọng như vậy, chỉ nghe nói có người muốn vì ngân bài mà làm tổn thương tính mạng bọn họ, liền ra sức mời ta cùng đồng hành với gia môn, chiếu cố lẫn nhau, chưởng môn thậm chí còn giao ngân bài cho ta, muốn ta giữ thay.”

 

Tiêu Tố Hàn hơi suy nghĩ, nhớ tới nhóm người Ngụy gia đao kia quả là nhát gan vô mưu, lai dễ dàng bị đe dọa hết sức, không kìm được thở dài: “Đáng tiếc y môn dù không có ngân bài cũng không bảo vệ được tính mạng bọn họ.”

 

Biên Húc thần sắc trở nên ảm đạm vô cùng, thấp giọng nói: “Đáng tiếc. Ta được bọn họ tín nhiệm như vậy lại không bảo vệ được tính mạng nào.”

 

Tiêu Tố Hàn không ngờ y còn tự trách mình về chuyện này, hắn thường thấy dáng vẻ người này lãnh diện lãnh tâm* nhất thời cũng không biết khuyên giải an ủi thế nào, không thể làm gì khác hơn là đổi chủ đề: “Người bằng hữu ngươi vừa nói tới là môn hạ của Tây Bắc Yểm Nhật đao sao?”
Lãnh diện lãnh tâm*: lạnh mặt lạnh lòng.

 

Biên Húc lắc đầu một cái, Tiêu Tố Hàn lộ ra thần nghi hoặc: “Chẳng lẽ đó là Nam Cung Dực môn hạ của Bách Việt Đà La đao?”

 

Lần này Biên Húc có chút giật mình: “Làm sao ngươi biết?”

 

“Trên giang hồ đếm được bao nhiêu đao khách ở tuổi thanh niên có tên như vậy, đoán cũng được.” Mặc dù Tiêu Tố Hàn đoán trúng, nhưng trong lòng lại hơi chút nghi ngờ, Nam Cung Dực với hắn cũng có vài lần gặp mặt, là một người trẻ tuổi rất thích nói đùa, nhìn thế nào cũng không có điểm chung với Biên Hút được, không biết làm cách nào bọn họ lại biến thành bằng hữu.

 

Tự nhiên hắn nổi tính tò mò, liền hỏi: “Ngươi và hắn làm sao kết giao vậy?”

 

Biên Húc không trả lời ngay, y cơ hồ còn hồi tưởng lại vị bằng hữu kia, sau đó chân mày nhíu lại thật chặt, một lát sau mới nói: “Ta thiếu hắn một ân tình mà hắn lại lấy điểm này uy hiếp, muốn làm bằng hữu với ta.”

 

Tiêu Tố Hàn nghe, cười giuễ cợt ra tiếng, thầm nói chuyện này Nam Cung Dực quả thật làm được, rồi lại phải ho khan mấy tiếng mới giấu được tiếng cười, nói: “Không trách ngươi, vốn đâu dám thiếu nợ ai.”

 

Biên Húc lại không chịu nói tiếp, một mình đi nghỉ ngơi.

 

Nửa đêm trời bắt đầu đổ mưa, tí tách rả rích đến tận khi trời sáng, chẳng những không có chuyển biến mà ngược lại càng lúc càng có chiều hướng lớn hơn, hai người không ai muốn chờ dưới sơn cốc, lại như cũ vịn cây mây chuẩn bị leo ra ngoài.

 

Trên núi cao chót vót rêu xanh hòa cùng nước mưa, vô cùng trơn, bây giờ leo lên so với một ngày trước không biết còn khó khăn gấp mấy lần. Tiêu Tố Hàn trong lòng dĩ nhiên không ngừng kêu khổ, thầm nói hôm qua nếu ra khỏi rồi thì há gì lại phải chịu tội như vậy.

 

Cứ thế mất nửa ngày dụng công phu hai người mới bò ra được thâm cốc chỉ thấy trước mắt một mảnh rộng rãi, cách đó không xa sương chiều giăng đầy, mơ hồ có thể thấy Thần Ưng Bảo kia u tối cũ trạch.

 

Tiêu Tố Hàn đang muốn tìm đường xuống núi, lại thấy Biên Húc đi tới hướng Thần Ưng Bảo, vội vàng đuổi lên trước hỏi: “Chúng ta không nhanh xuống núi, qua bên kia làm gì?”

 

Biên Húc ánh mắt chăm chú nhìn hướng ngôi nhà cũ, thấp giọng nói: “Ta muốn đến xem một chút.”

 

“Xem cái gì?”

Biên Húc không trả lời, cứ đi thẳng về phía trước.

Tiêu Tố Hàn cảm thấy bộ dạng kia có phần không đúng, hắn nghĩ thầm, nếu hắn không hỏi ra nguyên nhân, thì tất nhiên hắn sẽ cùng Biên Húc vào Thần Ưng Bảo để tìm đáp án.

 

Cửu chính của Thần Ưng Bảo hết sức cao lớn, nhưng nơi này mờ mịt giữa trời chỉ khiến người ta cảm thấy hết sức ngột ngạt, vào bên trong mắt thấy chỉ có bốn chữ hoang vu tiêu điều, trong đó vô cùng rộng lớn, từ những đoạn giếng tàn viên kia không khó để thấy nơi này năm đó phồn thịnh hiển hách ra sao.

 

Tiêu Tố Hàn nhìn xung quanh, trong lòng đột nhiên cảm thấy hết sức thê lương, không biết năm nào tháng nào sau này, Lạc Mai sơn trang cũng sẽ rơi vào nông nỗi này.

 

Chờ hắn phục hồi tinh thần thì Biên Húc đã không còn bên người, giữa đống đổ nát trong đình viện chỉ còn lại một mình hắn, khiến hắn có chút hoảng loạn. Tiêu Tố Hàn vội vàng đi tìm Biên Húc, qua mấy cái sân mới phát hiện Biên Húc ở hậu viện bên ngoài tường rào, chỉ thấy y ngơ ngẩn đứng trước một bia mộ, cúi đầu nhìn, không biết đã nhìn bao lâu.

 

Tiêu Tố Hàn cẩn thận, nhẹ nhàng bước tới nhìn một cái thì thấy trên bia mộ viết “Ái thê Tiết Vãn Tình chi mộ.” kì thật chỉ cần nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của Biên Húc cũng không khó để đoán ra mộ kia nhất định là của nương tử quá cố, chẳng qua Tiêu Tố Hàn ban đầu không nghĩ rằng nương tử hắn lại là người của Tiết gia.

 

Đang lúc do dự không biết nên mở miệng an ủi hay im lặng, bỗng nhiên nghe bên trong truyền đến tiếng nói: “Ta còn hỏi là người phương nào tự tiện xông vào Thần Ưng Bảo, hóa ra là ngươi.”

 

Nghe tiếng nói xem vẻ là một cô nương, nhưng âm thanh người này không biết truyền tới cách đây đến mấy trượng, có thể từ từ truyền đến, nội lực thật không phải người trẻ tuổi nào cũng tu luyện được.

 

Tiêu Tố Hàn ngạc nhiên, chân lại muốn đi tới, không phải vì hắn si tâm một màn, cho nên nương tử hắn hiển linh chứ?

 

Biên Húc cũng đã xoay người, sắc mặt vẫn lạnh băng như ngày thường, ôm quyền hướng tới phía âm thanh phát ra: “Ta vô tình mạo phạm, bây giờ sẽ lập tức rời đi.”

 

“Chờ đã!”

 

Theo một tiếng quát khẽ này, giữa ánh hoàng hôn Thần Ưng Bảo bỗng dấy lên một ngọn đèn sáng, đó là chỗ Tiêu Tố Hàn vừa nãy đi ngang qua – khu nhà biệt viện, ở nơi ánh đèn chiếu, ánh sáng chiếu lên tấm màn lay động, ánh ra một bóng dáng nữ tử đang đi tới.

 

“Vãn Tình chết đã nhiều năm như vậy, ngươi vẫn còn nhớ mà đến nàng, còn người đang sống như ta sao lại chẳng hề nhớ đến?” Nàng thở dài, thấp giọng nói.

 

Những lời này của nàng nghe oán ý sâu hơn, tới đây Tiêu Tố Hàn biết không phải nương tử quá cố của Biên Húc hiển linh, chỉ là hắn không biết gây nợ phong lưu từ nơi nào.

 

Người kia đương nhiên cũng nhìn thấy Tiêu Tố Hàn, nhẹ nhàng hỏi: “Vị khách nhân này là?”

 

Biên Húc trầm mặc nửa ngày, lúc này mới mở miệng nói: “Đây là Thiếu trang chủ của Lạc Mai sơn trang, ngươi không muốn…”

 

Nữ tử nhẹ nhàng cười một tiếng, cắt đứt lời Biên Húc: “Nơi này lụi bại như vậy, không có gì khoản đãi khách quý, tiểu nữ không biết làm gì khác hơn là gảy một khúc nhạc, lấy úy quân tâm*”
Lấy úy quân tâm: đại khái an ủi lòng người.

 

Tiêu Tố Hàn cảm thấy không hiểu, chỉ nghe Biên Húc sau lưng hắn thấp giọng nói: “Coi chừng!”

 


Thông báo: Từ chương này trở đi mình sẽ đổi cách gọi của Biên Húc và Tiêu Tố Hàn, Tiêu Tố Hàn là “hắn” còn Biên Húc là “y” để phù hợp với tính cách nhân vật hơn.

Chương 1

Edit: Trình Phong

Beta: Tùy Nhã

 

Ngày mùng 3 tháng 2 năm 2017, lập xuân, buổi chiều mùng bảy tháng giêng.

 

Tưởng Hựu ngồi trong xe, sắc mặt phức tạp mà nhìn vào  vết nhẫn trên ngón tay của Thẩm Thâm:

 

“Đã chờ bao lâu rồi?”

 

Tưởng Hựu không mở mắt, “Vừa tới.”

 

Thẩm Thâm là mối tình đầu của Tưởng Hựu. Dáng cao da trắng, hồi cấp ba hai người đã quen biết nhau, quan hệ cũng không tệ, nhưng Tưởng Hựu không đủ can đảm để thổ lộ nên cứ lãng phí thời gian trong do dự. Khi vào Đại học thỉnh thoảng Thẩm Thâm có đến chơi, lúc hai người uống say đã xảy ra quan hệ, sau lần đó, Tưởng Hựu không tự chủ được nên cố tình trốn tránh hắn. Mỗi lần đi qua bệnh viện nơi hắn làm đều đi đường vòng, có bữa tiệc nào cũng lỡ hẹn với hắn.

 

Vì quá yêu, hai người không biết dùng thái độ gì để đối mặt với nhau khi hai người đã xảy ra mối quan hệ đó.

 

Khi đảo mắt chú ý đến dấu vết đó, Tưởng Hựu cay mũi, trốn tránh ba năm nhưng bây giờ không cần nữa.

 

Bầu không khí yên tĩnh mà nặng nề, Tưởng Hựu không biết làm gì đành lấy tay luồn vào túi, đầu ngón tay và gói thuốc lá mới mua không hẹn mà chạm nhau. Hắn đắn đo chốc lát rồi im lặng rút tay ra.

 

“Nhiều năm rồi ba chúng ta không gặp nhau.”

 

Tâm trí dâng lên một nỗi buồn bực, Tưởng Hựu hạ cửa xe xuống, gió lạnh luồn vào, thổi rối tóc, gió thổi vào tai Tưởng Hựu phút chốc không nghe thấy gì.

 

Cố ép nước mắt lại, Tưởng Hựu thở phào, “Nhẫn trên tay cậu đâu?”

 

“Rửa rồi.”

 

Tầm nhìn của Tưởng Hựu rơi trên vết nhẫn trên tay trái hắn, rủ mí mắt mỉm cười: “Tớ có chút hối hận rồi.”

 

“Hối hận cái gì?”

 

“Hối hận vì không phải là người đeo nhẫn cho cậu trước .”

 

Thẩm Thâm ngẩn ra, liếc nhìn vết nhẫn trên tay của mình, cười cười rồi im lặng.

 

Tưởng Hựu ôm chặt cánh tay rồi nhắm mắt, “Tớ mệt rồi, ngủ một chút trước.”

 

Cửa xe từ từ khép lại, nhiệt độ ấm lên.

 

“Đến nơi tớ gọi cậu.”

 

Ảo não như gió xuân lướt qua bãi cỏ mềm mại, trong lòng Tưởng Hựu không ngừng rung động, nước mắt chảy trên khóe mắt nóng hổi, hắn nghiêng người, mặt hướng vào cửa xe, nhăn mày rồi nhắm mắt lại.

 

Cơn buồn ngủ vụt đến khó lòng giải thích, trong mơ màng, âm thanh tan biến, buồn ngủ kéo đến, trong đầu vang lên một tiếng người mơ hồ.
——  Nếu như cho ngài cơ hội trở về thời trung học một lần nữa, ngài sẽ làm gì?

 

Tôi muốn trở thành mối tình đầu của Thẩm Thâm, khiến cho cậu ta vì tôi mà điên đảo, vì tôi mà sáng nhớ chiều mong. Quan trọng nhất là tôi muốn giữ lấy cậu ta, không cho cậu ta rời xa tôi.

 

——  Đang tạo nhiệm vụ cho ngươi vượt qua hệ thống: Quay lại tháng 10 năm 2008, chiến lược Thẩm Thâm. Mục tiêu nhân vật: Thẩm Thâm. Độ khó của nhiệm vụ: năm sao. Xin ngài hãy giữ lòng dũng cảm và thiện ý, chớ nên bị lạc lỏng ở đó. Chúc ngày ngài may mắn.

 

“Tưởng Hựu!”

“…”

“Tưởng Hựu!”

“…”

 

Tưởng Hựu mơ màng tỉnh dậy, dụi mắt: ” Đến rồi?”

 

Một trận cười vang lên, hắn mở mắt ra, giáo viên môn địa lý  đang nhìn chằm vào mình.

 

Đây là… mơ?
Hắn nhìn quanh một vòng phát hiện những người bạn cùng học cấp ba với mình đang nhìn mình mà cười lén, phía sau La Mân Ninh cười trên sự đau khổ người khác như ngỗng.

 

Tưởng Hựu quay đầu, nhìn Thẩm Thâm ở hàng ghế cuối trong mắt không chút cảm xúc.

 

Tim hắn bỗng nhảy lên một cái, hắn vội vàng xoay người. Tiếng giày cao gót đến gần, giáo viên Điền lấy tay đập lên bàn làm nó rung lên.

 

“Câu này để em trả lời.”

 

“A?”

 

Một trận cười trong lớp học vang lên, giáo viên nhíu mày, “Đứng lên!”

 

Tưởng Hựu mê man đứng dậy, bên trong lớp là một mớ hỗn độn, đột nhiên một âm thanh vang lên.

 

—— Tưởng Hựu, hoan nghênh ngài đến 【oán niệm chi gia】ngày 3 tháng 2 năm 2017 thời khắc Thẩm Thâm đang ngủ trên xe, sau khi cậu nhìn thấy vết nhẫn trên tay Thẫm Thâm thì sinh ra oán niệm trên mức bình thường, hệ thống đã đưa cậu vào hội viên, tặng cậu một cơ hội thay đổi quá khứ. Mười phút trước, não của cậu đã tự động tạo ra nhiệm vụ lần này.

 

Cái quái gì thế?

 

—— nhiệm vụ: chiến lược Thẩm Thâm. Độ khó của nhiệm vụ: năm sao.

 

Có cần hướng dẫn nhiệm vụ hệ thống không?

 

Đây là mơ?

 

—— 【oán niệm chi gia】 là  hệ thống trải nghiệm chân thật.

 

—— Sau khi nhiệm vụ kết thúc. Hệ thống sẽ đưa ngài trở về ngày 3 tháng 2 năm 2017, tất cả những gì ngài quyết định đều ảnh hưởng đến tương lai. Hiện tại ngài đang nguy nan, xin hãy trả lời câu hỏi của giáo viên Điền.

 

Tưởng Hựu do dự không biết có nên nghe theo hay không, hệ thống lập lại một nữa.

 

Hắn ngẩng đầu lên: “Cô mới hỏi gì ạ!”

 

Giáo viên Điền cao giọng: “Trong vòng một năm mặt trời chiếu đến điểm về quy luật chuyển động theo dạng nào?”

 

Những kiến thức vô cùng xa vời, ít nhất là vấn đề đơn giản, trên bảng đen có trực quan đồ, Tưởng Hựu suy nghĩ một chút,: “Chuyển động ở nam chí tuyến bắc.”

 

Giáo viên Điền xua tay ra hiệu cho hắn ngồi xuống, “Lên lớp đừng ngủ gục.”

 

Tưởng Hựu lúng túng trả lời một câu rồi ngồi xuống.

 

“Có bạn nào có thể trả lời cụ thể mặt trời chiếu đến điểm chuyển động theo qũy đạo nào không?”

 

Đạo Quang đằng sau đẩy hắn một cái, “Đồ trâu bò”.

 

Bề ngoài thì Tưởng Hựu cười nhưng trong lòng không cười mà quay đầu lại nhếch khóe miệng.

 

“Thẩm Thâm, em thử trả lời một lần đi.”

 

Thẩm Thâm kéo nhẹ ghế rồi lên tiếng: “Vào những ngày xuân phân mặt trời chiếu lên xích đạo sau đó chuyển động theo hướng Bắc.”

 

Tất cả những gì liên quan đến Thẩm Thâm như xuyên qua ngày đêm hàng năm, lời của hắn lần nữa như làn sóng ùa vào bãi cát đã khô cằn Tưởng Hựu.

 

Tiếng chuông reo lên, giáo viên Điền quay người về phía bục giảng, “Đáp án rất đúng. Lấy sách bài tập về làm vào buổi tối, sau khi xong rồi đói chiếu lại.”

 

Tuy thời học đại học có xem qua một ít tiểu thuyết trọng sinh, nhưng loại tiểu thuyết này giống như tiểu thuyết kì quái, chưa từng  tin tưởng.

 

Tưởng Hựu quay đầu lại, lớp da hổ vẫn còn phủ trên bệ cửa sổ, lớp gạch vệ sinh bị vỡ sao mà thân thương. Tưởng Hựu hoảng hốt nhưng không có phản ứng gì.

 

—— người sử dụng Tưởng Hựu, cậu trở lại mộng, cơ hội hội sẽ qua.

 

Tôi… Thật có thể thay đổi vận mệnh?

 

—— vậy cần xem ngài có quý trọng cơ hội đó không.

Chương 4

Biên Húc bị vỗ một cái bực bội hừ một tiếng, sau đó khóe miệng giật giật, dường như muốn cười nhưng lại cười không ra.

 

Tiêu Tố Hàn ban đầu còn tưởng y bị câu nói vừa rồi của mình khiến á khẩu nên hết sức đắc ý, nhưng một lúc sau nhớ tới tình cảnh tâm tình lập tức trở nặng: “Chúng ta rốt cuộc bị rơi xuống cái nơi quái quỷ gì? Ta vừa đi lấy nước thấy xung quanh đều là vách đá thẳng đứng, tuyệt chẳng thấy đường đi lên.”

 

Lúc hắn còn đang oán trách, Biên Húc đã đứng lên, nâng cánh tay đang bị thương lượn chút củi khô ở xung quanh, xem vẻ là muốn nhóm lửa, nhưng còn chưa chờ hắn móc đá lửa ra, Tiêu Tố Hàn đã hô lên một tiếng: “Dừng tay!”

 

“Hả?” Biên Húc mơ hồ ngẩng đầu nhìn về phía hắn.

 

Tiêu Tố Hàn chộp lấy hòn đá lửa, dùng phương pháp mới lạ mà đánh hòn đá lửa đến mười mấy lần rốt cuộc mới đánh ra một đốm lửa nhỏ, đến khi mất công tốn sức thổi lửa lên mới ném hòn đá lại trả cho Biên Húc, há miệng định nói thì Biên Húc bên kia đã gật đầu, nói: “Ta biết, Tiêu thiếu trang chủ lần đầy tiên đốt lửa, cho nên ta lại nợ Thiếu trang chủ một ân huệ, có phải không?”

 

Thấy y biết điều như vậy, Tiêu Tố ngược lại có chút sững sờ, lúc lâu cảm thấy có chỗ không đúng, lại nghe Biên Húc nói: “Nơi này là phía dưới cốc Thần Ưng Bảo. Ngày mai chúng ta đi xung quanh thăm dò một chút, hơn nửa cơ hội là vẫn còn đường đi lên.”

 

“Thần Ưng Bảo?” Tiêu Tố Hàn nghe tên này hơi ngẩn ra, “Thì ra đây là nhà cũ của Thần Ưng Tiết Thị sao?”

 

Biên Húc nghe đến hai chữ Tiết Thị, thần sắc trong chớp mắt lộ vẻ hoảng hốt, khẽ gật đầu, “Không sai.”

 

Tiêu Tố Hàn không nhìn ra Biên Húc có điều gì khác thường, tự nhiên nói: “Nghe nói năm đó Thần Ưng Bảo cùng Lạc Mai sơn trang ta nổi danh giang hồ, có thẻ nói hiểm hách một thời. Ai ngờ giang hồ phân tranh, gió nổi mây vần một tối gặp phải thảm họa diệt môn. Thật đáng tiếc.”

 

Biên Húc dường như không còn nghe lời cảm khái của hắn, cứ nhìn chằm chằm ánh lửa chập chờn sáng tối.

 

Tiêu Tố Hàn suy nghĩ một lúc, lại ngạc nhiên nói: “Ngươi làm sao biết nới này là dưới cốc Thần Ưng Bảo, ngươi đã tới chỗ này rồi sao?”

 

Biên Húc trầm giọng đáp, “Mật đạo trong nhà sư phụ ta là thông đến Thần Ưng Bảo.”

 

Tiêu Tố Hàn hơi kinh hãi, cũng không tiện truy xét xem Thiên Nguyệt tiên sinh và Tiết gia có quan hệ thế nào, đành đổi chủ đề, “Nói đến thảm sát Tiết gia, rốt cuộc là ai ngươi có biết không?”

 

Biên Húc bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn về phía Tiêu Tố Hàn, con ngươi của y vốn đã sáng, giờ khắc này thậm chí còn sắc bén như kiếm, “Tiêu thiếu trang chủ chưa từng nghe qua tin đồn trên giang hồ sao?”

 

“Tin đồn?” Tiêu Tố Hàn có chút mơ hồ, “Sự việc đó đã cách đây hai mươi năm, khi đó ta mới vừa sinh ra, làm sao biết tin đồn gì?”

 

Biên Húc nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, sau đó mới rủ mắt xuống, nói: “Ngày đó, hộ vệ của Tiết gia đều bị một đòn trí mạng trong người, mà vết tích kia thoạt nhìn rất giống chiêu thức của sư phụ ta nên rất nhiều người cho rằng sư phụ chính là người tàn sát toàn thể Tiết gia.”

 

Tiêu Tố Hàn kinh hãi nhìn y, hồi lâu mới nói: “Thật ra không phải Thiên Nguyệt tiên sinh đúng không?”

 

Biên Húc trầm giọng, “Dĩ nhiên không phải, nếu không…” Y bỗng nhiên im lặng, lúc lâu sau mới nói, “Sư phụ và Tiết gia giao tình không phải tầm thường, người bạn chí cốt của sư phụ bị kẻ khác giết hại, mà tội danh này lại trút toàn bộ lên đầu người, oan khuất này sao có thể chịu được, cho nên người cả đời ở đây chỉ là vì muốn tìm hung thủ, tìm kẻ có kiếm pháp giống người đến vậy.”

 

Tiêu Tố Hàn lúc này đã nghe đến nhập thần, vội vàng hỏi: “Vậy có tìm được không?”

 

Biên Húc chậm rãi lắc đầu: “Không, người dường như đã so qua kiếm pháp với toàn bộ những danh kiếm nổi tiếng trên giang hồ, nhưng chưa lần nào thấy được kiếm pháp và Thiên Nguyệt kiếm tương tự người. Cho đến tận lúc người lâm chung, chuyện ân nhất vẫn là chuyện này.”

 

Tiêu Tố Hàn ngẩn người, chợt nói: “Cho nên ngươi bôn ba khắp nơi, luận kiếm cùng người khác, chính là muốn tìm kẻ đó?”

 

Biên Hút hơi ngừng lại một chút, sau đó mới chậm rãi gật đầu.

 

Tiêu Tố Hàn nhẹ giọng thở dài, nói: “Chờ khi cha ta xuất quan, ta sẽ dẫn ngươi đến viếng thăm người, nói không chừng cha ta lại biết xuất xứ của kiếm pháp kia.”

 

Biên Húc lắc đầu một cái: “Không cần phiền Tiêu lão tiền bối, ta đã tìm được chút tung tích rồi” Y khẽ vuốt thanh trường kiếm bên hông, thấp giọng nói: “Thật ra ta và sư phụ từ đầu đến cuối vẫn sai, kẻ sát hại Tiết gia căn bản không sử dụng kiếm pháp, mà là đao pháp.”

 

Tiêu Tố Hàn lấy làm kinh hãi, bỗng nhiên phản ứng lại: “Ngươi bảo hôm nay luôn ở trong phòng mai phục người kia? Cho nên, cũng là hắn giết người của Ngụy gia đao?”

 

Biên Húc gật đầu một cái: “Nếu ta đoán không sai, chính là người này.” Hắn nói đến đây đột nhiên hỏi, “Tiêu thiếu trang chủ, người đầu tiên ngươi hoài nghi giết người Ngụy gia đao là ta, phải không?”

 

Tiêu Tố Hàn ngẩn người: “Không… Không phải” nói đến nửa câu, đột nhiên cảm thấy không đúng, hắn lớn giọng nói: “Nếu ta hoài nghi ngươi còn xuất thủ cứu ngươi làm gì!”

 

“Ta cũng đang muốn hỏi ngươi.” Biên Húc khều khều cây củi trong tay, nhẹ giọng nói: “Vì sao sau đó lại tin ta không phải hung thủ.”

 

Tiêu Tố Hàn nhíu mày nói: “Ta bỗng nhiên biết.” Hắn nói xong câu này mới phát hiện bản thân mình ngay cả lí do tin tưởng y cũng không cần biết, chỉ đành nói nhỏ một câu: “Ta tin tưởng ngươi, ngươi còn không bằng lòng.”

 

“Không, ta rất vui.” Biên Hút lại lùa lùa đống lửa, ánh lửa chiếu lên gương mặt y có chút khổ sở: “Sư phụ phải chịu oan uổng nửa đời, ngay cả bằng hữu trước kia cũng không tin tưởng, ta biết cảm giác đó thật không dễ chịu.”

 

Tiêu Tố Hàn hất hàm cười một tiếng: “Thế nào, ngươi như vậy là muốn ta làm bằng hữu sao?”

 

Biên Húc bỗng nhiên dừng động tác đang làm lại, sau đó ném cây củi vào giữa đống lửa, thấp giọng nói: “Không, ta không cần bằng hữu.” (cần vợ thôi =)))) )

 

Tiêu Tố Hàn xuất thân từ danh môn thế gia, từ trước đến giờ mắt cao hơn đầu, chưa từng có người dám nói chuyện với hắn như vậy, nếu là trước đây tuyệt nhiên đã nổi giận rồi, chẳng qua là mấy ngày gần đây tiếp xúc với tên này biết y tính tình có đôi chút cổ quái, huống chi hiện tại hai người lại đang bị vây dưới đáy cốc, cần tương trợ lẫn nhau, cho nên chỉ hừ lạnh một tiếng, không thèm so đo.

 

Ngày thứ hai vết thương trên vai Biên Húc vẫn chưa hoàn toàn kết vảy, trường sam bên ngoài bị máu thấm ướt đã khô cứng, dính sát vào vết thương, Tiêu Tố Hàn nhìn mà đau thay, vết thương là của y nhưng dường như Biên Húc lại chẳng có chút cảm giác nào, sáng sớm đã đi sâu vào trong sơn cốc.

 

Trong sơn cốc phần nhiều là rừng rậm hẻm núi, cộng thêm cả thời tiết đầu hè, cây xanh lại thêm xanh, cảnh sắc cũng thêm được đôi phần dễ chịu, hai người bọn họ lại chẳng có tâm trạng ngắm cảnh. Chỉ vì sơn cốc này còn lớn hơn cả tưởng tượng. Hơn nữa, bọn họ đã đi cả nửa ngày rồi mà vẫn không tìm được đường ra.

 

Mắt thấy đã quá trưa, Tiêu Tố Hàn trong lòng suốt ruột giờ lại khô nóng, kiếm qua loa một khe núi, vừa vớt nước vừa than oán nói: “Ta hôm nay chẳng khác gì dã nhân, thật sự không phải sau này sẽ sống ở đây hết đời chứ.”

 

Biên Húc bên cạnh hắn, cũng uống lấy hai ngụm nước, lắc đầu một cái định nói gì đó thì bên bờ suối một con chim vỗ cánh phành phạch hoảng sợ bay tới, liền cầm luôn hòn đá cạnh dòng nước, chân khí từ ngón tay xuất hiện biến hòn đá thành viên đạn, bắn rơi con chim.

 

Ngón tay y hết sức nhanh nhẹn, Tiêu Tố Hàn cũng bớt bồn chồn, gật đầu nói: “Trưa nay đang không biết lấy gì ăn, bây giờ thức ăn đã tới tận cửa.”

 

Biên Húc lướt nhẹ nhàng hai bước, vượt qua mặt suối sang bên kia bờ nhặt con chim, ai ngờ qua đó không hiểu nhìn thấy gì, dừng lại, một lúc lâu mới quay đầu lại nói: “Tiêu thiếu trang chủ, ngươi đến đây xem.”

 

Chờ Tiêu Tố Hàn tới chỗ y, đưa mắt nhìn, không kìm được vui mừng quá đỗi. Hóa ra khe nước sau vách núi so với chỗ khác thấp hơn rất nhiều, mặt trên còn có vài gốc cây mây rũ xuống, hắn tiến lên cầm lấy một cây mây và dây leo quan sát: “Chúng ta hơn phân nửa có thể leo lên nhờ mấy cây mây và dây leo này.”

 

Biên Húc gật đầu nói: “Ta cũng đang có ý đó.”

 

Tiêu Tố Hàn chợt nhớ tới gì đó, nhìn vết thương trên vai y nói: “Thương tích của ngươi không có gì đáng ngại sao?”

 

“Không sao.” Biên Húc ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, “Chúng ta lên luôn đi, nếu còn trì hoãn chỉ sợ trời tối cũng không đến nơi.”

 

Tiêu Tố Hàn cũng nhìn lên, chỉ thấy khe sâu hiểm trở, quả thật không thể trễ nãi, gật đầu nói: “Được.”

 

Hắn một tay nắm lấy cây leo, nhấc khí chân nhảy một cái lên trên, lại nhảy thêm vài thước nữa, chế trụ nhờ vách đá để lấy sức, lại nhảy thêm một bước nữa. Cứ vậy, rất nhanh đã thoát khỏi đáy cốc, Biên Húc cũng theo sát lên trên đó. Hai người không biết mất bao nhiêu thời gian mới tới được sườn núi, leo lên vách núi cao như thế này vốn rất hao tổn thể lực, may mà nội lực của bọn họ cũng không kém nhưng có chút mệt mỏi, đành nghỉ chốc lát ở một khe đá.

 

“Theo ngươi, trước khi trời tối chúng ta có thể lên đến nơi không?” Tiêu Tố Hàn thở hổn hển hỏi.

 

Biên Húc gật đầu một cái: “Hơn nửa là có thể, nhưng mà, ta thấy ngươi vừa rồi khí tức rối loạn, dưới chân là vực cao, hãy cứ cẩn thẩn chút thì tốt hơn.”

 

Tiêu Tố Hàn vẫn luôn rất đắc ý với khinh công của mình, thấy lời nói của Biên Húc ý chỉ khinh công mình không tốt, lập tức cả giận, nắm lấy cây mây và dây leo nói: “Ta sẽ tự mình cẩn trọng.”

 

Hắn cố ý muốn thể hiện bản lĩnh, hai chân lơ lửng trên núi cao chót vót, đạp một cái, sau đó tung người lên, hệt như chim, khinh công gia truyền của hắn một kiếm xuyên mây, chiêu này thể hiện dĩ nhiên rất đẹp, chỉ là đang giữa không trung không cẩn thận bỏ mất nội tức, trượt chân lật người rơi xuống. Lần này kinh sợ không ít, ngay cả Biên Húc phía dưới sắc mặt cũng đổi, lập tức phi thân nắm bắt ủng đẩy lên trên, giúp hắn mượn lực, Tiêu Tố Hàn vội vàng nắm lấy một cây mây.

 

Đây là lần thứ hai Tiêu Tố Hàn bị kinh sợ giữa núi cao, mất một lúc lâu sau mới hoàn hồn, lắp bắp muốn nói tạ ơn với Biên Húc – người đã hai lần cứu hắn, lại thấy sắc mặt hắn có phần thất thố, chỉ nhìn chăm chăm dưới vách núi.

 

“Ngươi sao thế?”

 

Biên Húc không trả lời hắn, vẫn im lặng nhìn đáy cốc tối mịt, trên trán chảy đầy mồ hôi hột.

 

Tiêu Tố Hàn nhìn y nửa ngày từ trên xuống dưới, bỗng nhiên cả kinh nói: “Ngươi… Ngươi, kiếm của ngươi, rơi xuống đó?”

 

Hắn biết đối với kiếm khách mà nói, kiếm tựa như sinh mạng, lần này Biên Húc hơn nữa nguyên nhân là vì cứu hắn nên mới đánh rơi bội kiếm, Tiêu Tố Hàn trong lòng tự nhiên cũng hổ thẹn, vội vàng an ủi: “Đến khi chúng ta lên đến nơi, ta đưa ngươi tới phòng chứa binh khí của phụ thân ta, nhất định tìm cho ngươi một thanh kiếm không kém cái kia…”

 

Không chờ hắn dứt lời, Biên Húc đã ngẩng đầu lên, trầm giọng nói: “Thiếu trang chủ mời lên trước đi, ta xuống một chuyến.”

 

“Cái gì?” Tiêu Tố Hàn cả kinh, không phải chuyện đùa đâu, bọn họ mất không ít sức lực mới leo được đến nơi, làm sao có thể vì một thanh kiếm mà liều chết quay lại, “Biên Húc ngươi…”

 

Hắn vừa nói Biên Húc đã bắt lấy một cây mây và một dây leo cạnh tay, tung người một cái, nhảy xuống.

 

“Ngươi điên rồi!” Tiêu Tố Hàn lơ lửng trên không đột nhiên cảm thấy hết sức tuyệt vọng, hắn khẽ cắn răng nhưng cũng nhảy xuống theo.

 

Khi bọn họ xuống tới đáy cốc trời cũng đã tối, Biên Húc thất hồn lạc phách bới tung đống loạn thạch tìm kiếm cả nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được thanh bội kiếm. Tiêu Tố Hàn lặng lẽ nhìn thanh kiếm trong tay y, trông đen nặng, đúng là lưỡi kiếm cũng sắc bén thật, nhưng cũng chưa phải hiếm có tuyệt thế. Theo hắn, nếu chỉ có vậy thì cũng không cần vượt ngàn vạn nguy hiểm để lấy nó.

 

Biên Húc tới khi cầm kiếm trên tay, tiến đến sau lưng Tiêu Tố Hàn, dường như hết sức nghi hoặc: “Thiếu trang chủ vì sao phải xuống theo ta?”

 

Tiêu Tố Hàn cau mày nói: “Ngươi cứu ta mới đánh rơi mất kiếm, chẳng lẽ ta lại bỏ ngươi một mình mà lên sao? Tiêu mỗ ta cũng là người không thích thiếu nợ người khác.”

 

Biên Hút hơi ngẩn ra, không nói gì nữa, chỉ cầm thật chặt thanh kiếm trong tay.

 

Một đêm này vẫn phải ở lại sơn cốc, hai người liền nhóm lửa, đem nướng con chim sáng ngày lên, miễn cưỡng cũng có thể no bụng. Tiêu Tố Hàn thẫn thờ mà vô cảm nhai thịt chim, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bội kiếm của Biên Húc: “Thanh kiếm kia của ngươi rốt cuộc lai lịch thế nào, nhìn dáng vẻ vừa nãy của ngươi, dường như ngay cả mạng sống cũng không cần.”

 

Biên Húc ngước mắt nhìn hắn, trầm mặc hồi lâu mới nói: “Kiếm không phải vật đáng giá, quan trọng là tuệ tử.”

 

Tiêu Tố Hàn lúc này mới chú ý tới chuôi kiếm của hắn có một đoạn tua ngắn, kiếm của y cũng có tua, sợi tơ tử kim vắt đan, buộc một khối ngọc bích xanh. Nếu so với kiếm của Biên Húc, có thể nói kiếm của Biên Húc là mộc mạc, nhưng sợi tơ kết thành kia cũng chỉ là loại tầm thường, màu sắc có phần cũ kĩ.

 

Biên Húc cẩn thận cầm tuệ kiếm trong tay, ánh mắt có chút lay động, chậm rãi đáp: “Tuệ kiếm của ngươi kia… Là ai tặng sao?” Hắn dò xét hỏi: “Chẳng lẽ là kỉ vật của nương tử.”

Chương 3

Tiêu Tố Hàn vừa cưỡng chế phá được huyệt đạo thì nguyên khí lại bị tổn thương, nghe lời này đã biết người kia muốn diệt khẩu, mà còn tìm đủ mọi cách, trong lòng thầm rủa, ta đường đường là Thiếu trang chủ của Lạc Mai sơn trang, vì một kẻ không chút giao hảo lại rơi vào hoàn cảnh này.

 

Nghĩ vậy, không kìm được đảo mắt nhìn về phía Biên Húc thì thấy hắn cũng đang nhìn mình, ánh mắt có đến mấy phần thâm ý. Tiêu Tố Hàn còn chưa kịp lãnh ngộ thì đột nhiên môt âm thanh cực lớn vang lên, mặt đất nứt ra một cái hang, còn mình thì đột nhiên rơi xuống, cái hang như vực sâu không đáy. Trong lúc ý thức dần mơ hồ, dường như có người nắm lấy cổ áo y, kêu: “Tiêu…”

 

“Tố Hàn.”

 

Hai chữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Từ trước tới nay, trừ cha y ra thì rất ít người gọi y bằng tục danh mà những năm gần đây cha y đã bế quan nên cái tên này không còn ai dùng tới. Tiêu Tố Hàn nghe thấy âm thanh khe khẽ gọi mình thì thỉnh lại, chỉ thấy bốn phía một mảnh tối mờ, chút ánh sáng duy nhất chính là từ cây đuốc.

 

Người vừa gọi tên y là Biên Húc, vả lại cũng không có người khác. Mà Biên Húc cũng không hẳn kêu tên hắn chẳng qua là đọc dòng chữ khắc trên ngọc bội. Tiêu Tố Hàn mở mắt ra, Biên Húc cũng chẳng lộ chút biểu tình kinh ngạc hay vui mừng nào, chỉ lắc lư miếng ngọc bội trong tay nói:

“Phía trên này là tục danh của Thiếu trang chủ sao?”

 

Tiêu Tố Hàn cau mày, gắng sức ngồi dậy, giọng bất thiện hỏi: “Ngươi cầm ngọc bội của ta làm gì?”

 

“Nó rơi ra từ trên người người.” Biên Húc khẽ giải thích, rồi đưa ngọc bội trả lại cho y.

 

Tiêu Tố Hàn cảm thấy mình có chút quá đáng, họ nhẹ một tiếng rồi quan sát xung quanh: “Đây là đâu? Không phải lúc nãy còn bị vây hãm trong phòng à, sau đó sàn nhà sao lại đột nhiên nứt ra…”

 

“Là do ta mở mật đạo.” Biên Húc đã đoán được y muốn hỏi gì, “Trong phòng sư phụ có môt mật đạo, chúng ta bây giờ đang ở bên trong đó.”

 

“Thì ra lúc ngươi nhìn ta nháy mắt là lúc chuẩn bị mở à?” Tiêu Tố Hàn minh bạch, lập tức ngẩng đầu lên xem xét mật đạo sâu bao nhiêu.

 

“Tiêu Thiếu trang chủ.” Biên Húc chần chừ chốc lát, thấp giọng nói: “Người nọ xem ra rất kiêng kị thế lực của Lạc Mai sơn trang, nếu ngươi không hành động hắn sẽ không gây bất lợi cho ngươi.”

 

Tiêu Tố Hàn không hiểu ý hắn, nhíu mày: “Ừ?”

 

“Ngươi vì sao lại giải khai huyệt đạo cứu ta?” Biên Húc hỏi xong câu này, thần sắc lộ ra chút phức tạp

 

“Ơ” Tiêu Tố Hàn nghe hắn hỏi như vậy thì tức giận nhưng lại nhếch miệng cười, “Thế sao, ngươi còn biết ta ban nãy cứu ngươi? Ta không biết còn có người đối với ân nhân cứu mạng chẳng những không đa tạ mà còn mở miệng chất vấn đấy?”

 

Biên Húc bị hắn giuễ cợt cũng không cảm thấy khó xử, chỉ là vùng giữa lông mày nhíu lại tỏ ra chút phiền muộn.

 

Tiêu Tố Hàn nói xong ngừng một lát, đột nhiên cảm thấy bụng đói vô cùng, cả giận hỏi: “Bây giờ chúng ta ra ngoài thế nào, không lẽ sẽ phải ở đây cả đời à?”

 

“Bọn họ không thể mở được mật đạo của sư phụ. Mặc dù không thể vào nhưng tuyệt đối sẽ không dễ dàng rời đi. Chúng ta từ đây có thể đi ra bằng lối khác.” Biên Húc đưa tay lấy cây đuốc, bỗng nhiên quay đầu lại nói, “Đường đi trong mật đạo vô cùng dài, nếu ngươi đói có có thể bắt mấy con chuột lót dạ.”

 

Tiêu Tố Hàn nghe xong da đầu giật giật, quả quyết đáp, “Ta không đói!”

 

“A…” Đi chưa được mấy bước, Tiêu Tố Hàn chợt nhớ tới một chuyện, đưa tay nắm lấy cánh tay Biên Húc, “Tên hắc y nhân kia nói trên đao hắn có độc, ngươi tại sao đến lúc này vẫn bình an, chẳng lẽ hắn nói láo?”

 

Biên Húc đưa tay sờ cái vai bị thương, lắc đầu nói, “Lúc trúng đao quả thực có chút tê ngứa, có thể lưỡi dao thực sự có độc, nhưng cũng không phải trở ngại.” Hắn tránh khỏi cánh tay Tiêu Tố Hàn, tiếp tục đi về phía trước.

Tiêu Tố Hàn mơ mơ hồ hồ nhìn theo bóng lưng hắn, không nhịn được lại hỏi. “Tại sao lại không ngại? Chẳng lẽ ngươi ăn được linh dược, đã sớm bách độc bất xâm?” Nhưng trong bụng lại thầm nghĩ, ngươi nếu cố tình chống đỡ, ngộ nhỡ có chết ở đây thì ta làm sao ra ngoài chứ.

 

“Không.” Biên Húc khẽ lắc đầu, “Chẳng qua ta trời sinh không bị ảnh hưởng bởi dược tính. Thế nên cho dù là độc dược hay thuốc thôi cũng không có tác dụng.”

 

Tiêu Tố Hàn chưa từng nghe qua người có thể chất kì lạ như vậy, ngơ ngác mất một lúc, trong đầu lại nghĩ, đây là quái nhân sẽ thành thân cùng muội muội, rốt cuộc là tốt hay xấu vậy?

 

Biên Húc đi mấy bước, bỗng nhiên dừng lại, nhẹ giọng nói, “Có chuyện ta muốn thỉnh giáo thiếu trang chủ.”

 

Tiêu Tố Hàn hỏi, “Chuyện gì?”

 

“Hắc y nhân kia thủ pháp điểm huyệt hết sức tinh luyện, người thường tuyệt đối không phá được, Thiếu trang chủ làm sao có thể tự mình xông phá vậy?”

 

Tiêu Tố Hàn vừa nghe, không nhịn được khẽ cười hỏi, “Ngươi có nghe qua thiên thủ Quan Âm giang trừng chưa?”

 

Biên Húc gật đầu nói, “Giang tiền bối thanh danh vang dội, ta đương nhiên là đã nghe, nghe nói ông ấy thông thạo hàng ngàn phương pháp điểm huyệt, không ai có thể sánh ngang.”

 

“Lúc ta còn nhỏ ông ấy thường đến tìm cha ta luận bàn võ nghệ, ta có thể giải được huyệt đạo này chính là do lúc đó được truyền thụ.” Tiêu Tố Hàn nhắc tới tuyệt kĩ này không khỏi lộ chút đắc ý.

 

“Nhưng mà…” Biên Húc chần chừ rồi mới nói, “Coi như có học được tuyệt pháp này. Nếu muốn giải huyệt đạo kia nội lực cũng phải dùng không ít, nếu so với nội lực của Thiếu trang chủ… Xem vẻ cũng sẽ không phá giải được mới đúng.”

 

Tiêu Tố Hàn nghe lời này nhất thời tức giận nói, “Ý ngươi là nội lực ta kém cỏi sao?”

 

Biên Húc ngớ ra, bấc đắc dĩ nói: “Ta không có ý này.”

 

Tiêu Tố Hàn hừ một tiếng từ lỗ mũi, “Ta biết ý ngươi. Quả thật người đó nội lực không tệ, mặc dù trên người ta có thiên ty nhuyễn giáp mà cũng vẫn bị hắn đánh mất bảy tám phần lực đạo.”

 

Thiên ty nhuyễn giáp là chí bảo của Lạc Mai sơn trang, Biên Húc cũng từng nghe tiếng. Người đời đồn, nó được luyện từ cực bắc đất tuyết tàm phun thiên ty hỗn thượng Huyền Thiết bạch kim mà thành. Trên đời dù là thần binh cỡ nào cũng đâm không thủng.

 

Nếu là người ngoài nghe xong nhất định phải vô vàn thán phục nhưng Biên Húc này chỉ gật đầu một cái, sau đó lại soi cây đuốc cứ thế đi về phía trước, thái độ hết sức vô cảm khiến Tiêu Tố Hàn cảm thấy cực kì không vui, chỉ muốn nhanh nhanh thoát khỏi cái chỗ quỷ quái này rồi mau mau đi đường của y, mỗi người một ngả.

 

Đáng tiếc chuyện không như mơ, bọn họ đã đi trong mật đạo hết cả nửa ngày. Lúc này Biên Húc bỗng nhiên dừng bước.

 

Tiêu Tố Hàn mơ hồ không biết đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đuổi cho kịp hắn. Nhờ ánh sáng từ ngọn đuốc mà lờ mờ nhìn được phía trước, lập tức kêu lên thất thanh, “Chuyện gì xảy ra thế!”

 

Phía trước chẳng những không có cửa ra mà thậm chí còn chất đầy loạn thạch khiến mật đạo bị lấp kín.

 

Biên Húc cũng hết sức giật mình, trầm ngâm suy nghĩ chốc lát, “Mấy năm trước ở đây có động đất, rất có thể cửa hang bị sụp trong trận động đất ấy.”

 

Tiêu Tố Hàn lúc này vừa đói vừa mệt, nửa có nửa không nghe hắn giải thích, cả giận nói, “Ta liều mạng cứu ngươi, ngươi lại dẫn ta đến đường chết?”

 

Biên Húc nghe lời này, sắc mặt hết sức không tốt, thấp giọng nói, “Để ta tìm xem còn đường nào khác không.”

 

“Chúng ta vẫn đi cùng nhau, ngay đến một ngã rẽ cũng không thấy thì làm sao có cửa khác!” Tiêu Tố Hàn nổi giận đùng đùng, nói xong thì đoạt lấy cây đuốc đi tới cửa mật đạo muốn tự mình điều tra.

 

Nơi đó quả nhiên đã bị đổ lún hết sạch, đống loạn thạch chất đầy vừa lộn xộn vừa bừa bãi làm cửa động bị chặn lại. Tiêu Tố Hàn từ nhỏ sống trong nhung lụa chưa từng rơi vào hoàn cảnh khốn quẫn như thế này, vừa bực vừa tức liền rút bội kiếm bên hông ra chém vào đống loạn thạch. Bảo kiếm của y cũng là loại sắc bén, lúc này lại bị y dùng để xả giận, không chút thương tiếc mà chém liên tiếp lên tảng đá. Dường như giận vẫn chưa hả y lại đạp tảng đá một cước nữa. Ai ngờ một cước này khiến tảng đá chuyển động, chỉ nghe một tiếng phần phật vang rền sau đó tảng đá đổ loạn hướng. Tiêu Tố Hàn còn chưa kịp thét lên một tiếng kinh hãi thì chân đã bị lực đạo hất văng ra.

 

Đá phía sau không đổ xuống nửa mật đạo, mà cuối cùng là vực sâu. Tiêu Tố Hàn thẳng hướng ngã xuống, tình thế cực kì nhanh, căn bản không kịp phản ứng. Vách đá cao chót vót cứ vùn vụt lao qua lưng y, đau đến muốn ngất đi. Ngay lúc đó, một lực dây quấn lấy hông y nhờ đó mà tốc độ rơi giảm xuống chậm hơn.

 

Tiêu Tố Hàn bị vách đá đụng mấy lần mới víu lại, y thấy sợi dây cuốn quanh hông mình là đi lưng của Biên Húc, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Biên Húc nằm trên vách đá cao chót vót, chế trụ lại là nhờ lưỡi kiếm đang cắm trên vách.

 

Đến khi hai người từ trên núi đá xuống được phía dưới Tiêu Tố Hàn mới giật mình thấy trên vai trái của Biên Húc có một vết máu lớn, hắn trước đó đã bị đao chém, vừa nãy đang lúc nguy cấp lại nhảy xuống cứu y. Thân thể hai người toàn bộ đều dùng sức của thanh kiếm hắn cầm trên tay trái mà duy trì

có thể thấy vết thương thực sự bị xé ra đến nhường nào.

 

Tiêu Tố Hàn nghĩ đến bằng hữu của mình tuy nhiều nhưng trong lúc cấp bách có thể ra tay cứu giúp lại chẳng nổi mấy người, nhìn thấy Biên Húc chẳng quản nguy khó như vậy khiến y không khỏi xúc động mà nhìn Biên Húc nói: “Ngươi mau cởi áo ra, ta có thuốc trị thương, bôi vào lập tức cầm được máu.”

 

Biên Húc liền lắc đầu: “Không cần.” Sắc mặt hắn đã tái nhợt, nhưng đôi mày lại giãn ra.

 

Tiêu Tố Hàn thấy hắn bị thương không nhẹ, ngạc nhiên nói: “Ngươi không chịu bôi thuốc vì trách ta khi trước lỗ mãng mới làm liên lụy ngươi sao?”

 

“Không.” Biên Húc khẽ cười, “Ta đã nói bản thân không bị ảnh hưởng bởi dược tính. Thiếu trang chủ có đưa thuốc trị thương thì đối với ta cũng vô dụng, cần gì phải lãng phí.”

Tiêu Tố Hàn lúc này mới nhớ tới khi trước hắn có nói như vậy. Lại nghĩ đến việc người này không thể sử dụng dược liệu, nếu muốn phục hồi chỉ có thể dựa vào thể chất, không kìm được thương xót mà giọng nói càng thêm hòa ái: “Vậy để ta băng bó cho ngươi.” Vừa nói vừa xé lấy một mảnh ở vạt áo trắng như tuyết.

 

Biên Húc khẽ cười: “Không cần, để ta tự làm.”

 

Tiêu Tố Hàn thấy hắn cười kì quái liền hỏi: “Chúng ta bị rơi xuống sơn cốc này, còn chưa biết làm sao ra ngoài, ngươi vì sao vẫn vui vẻ vậy?”

 

“Đường ra, nhìn chung có thể tìm được.” Biên Hút hơi cúi đầu nhìn xuống vết thương, “Ta cao hứng là vì vừa nãy có thể cứu ngươi.”

 

“Hả?” Tiêu Tố Hàn lại càng cảm thấy kì quái, cau mày nhìn hắn.

 

“Lúc trước ngươi mạo hiểm cứu ta, bây giờ ta lại cứu ngươi, như vậy là huề nhau.” Biên Húc nói đến đây thì hơi gật đầu, “Ta vốn không thích mắc nợ người ngoài.”

 

Nghe lời này xong, lòng cảm kích cùng thương hại của Tiêu Tố Hàn liền tan thành mây khói, ngược lại còn chuyển sang tức giận.

 

Biên Húc phát hiện sắc mặt tái xanh của y, tỏ ra rất nghi hoặc: “Tiêu thiếu trang chủ?”

 

Tiêu Tố Hàn trợn mắt nhìn hắn trong chốc lát, đột nhiên đứng lên: “Ngươi bị thương không nên cử động, để ta đi tìm hiểu xung quanh.”

 

Thấy sắc mặt y bất thiện, Biên Húc cũng không hỏi thêm nữa, gật đầu một cái.

 

Đến lúc trời tối Tiêu Tố Hàn mới trở về, sau chuyến đi này thu hoạch rất phong phú, trong vạt áo chất đầy trái cây rừng, trên tay còn cầm chút nước đựng trong lá chuối.

 

Biên Húc nhìn thấy tỏ ra chút giật mình, sau đó cười nói: “Thật không ngờ Tiêu thiếu trang chủ tới nơi dã ngoại này vẫn có thể mưu sinh.”

 

Tiêu Tố Hàn đưa nước và trái cây cho hắn, cũng cười cười nói: “Trong lúc rảnh rỗi ta cùng thuộc hạ vãn đi săn thú, nếu trong tay có cung tên nói không chừng còn được thoải thê ăn một bữa thịt thú rừng.”

 

Bọn họ hai người hiếm khi mới ngồi cùng một chỗ mà cười nói. Tiêu Tố Hàn ban đầu hoàn toàn như vô ý mà tán gẫu, mắt thấy Biên Húc kia ăn xong mấy quả trái cây rừng, lúc này mới đứng lên, cười lạnh nói: “Biên thiếu hiệp, trên đời này chưa có ai uống nước do chính tay Tiêu mỗ múc, cũng chưa ai dám ăn trái cây do ta hái, ngươi là người đầu tiên nhận được, nên bây giờ ngươi đang thiếu ta một món ân huệ cực lớn.”

 

Lời vừa nói ra, Biên Húc không khỏi ngớ người. Tiêu Tố Hàn thấy bộ dạng của hắn trong lòng càng thêm thôi thúc, tiến lên một chút vỗ một cái vào vết thương ở vai trái của hắn, hung hăng nói: “Ngươi nói không muốn thiếu nợ người ngoài. Ta cũng nói cho ngươi biết, ta muốn ngươi thiếu nợ ta cả đời cũng trả không hết!”